Ánh tịch dương buông xuống qua cửa sổ, những mảnh vỡ của ly bạch ngọc phản xạ hồng quang lạnh lẽo, như những lưỡi dao sắc bén, chọc thẳng vào mắt Bách Lý Hàn.
Hắn giống như bị sét đánh , suy nghĩ hoàn toàn dừng lại. Phải một lúc lâu sau hắn mới hiểu được hết ý tứ trong lời của Lưu Sương.
Nàng nói yêu hắn sao?
Trong nháy mắt, ngực hắn như bị giáng một chưởng, mà hắn, không thể định nghĩa được. Chỉ cảm thấy sự vui sướng như thủy triều bao phủ hắn, rất chân thật, rất thuần khiết, không pha trộn bất cứ tạp chất gì, nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn vui như thế.
Ánh mắt của hắn xưa nay vẫn hờ hững trầm tĩnh, lần đầu tiên trong cuộc đời, trên gương mặt tuấn mỹ của hắn, xuất hiện dấu vết của cái gọi là tình cảm, làm gương mặt của hắn động lòng người hơn bao giờ hết. Như thể mặt nạ đột nhiên vỡ tan, lộ ra dung nhan chân thật.
Nhưng, cảm giác vui sướng chỉ ở lại trong nháy mắt, rồi bị hòa tan ngay lập tức.
Nàng còn nói gì nữa? Dứt tình!
Hắn đưa mắt nhìn Lưu Sương, nàng lẳng lặng đứng trong phòng, ánh sáng chiều tà chiếu từ sau lưng nàng, nàng giống như đang đứng giữa một vầng hào quang, thanh lệ xinh đẹp, nụ cười đã biến mất tự lúc nào, giờ phút này, ánh mắt của nàng cao quý lạnh lùng mà lại xa cách.
Nụ cười như phù dung sớm nở tối tàn, vô cùng tuyệt mỹ, nhưng thật ngắn ngủi, mong manh như ảo ảnh. Là một ảo ảnh, nhưng lại khắc sâu trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554456/chuong-71.html