Ngươi đối xử với ta như vậy, ta sẽ không nhịn được mà……
…. ảo tưởng hy vọng những điều …….. vĩnh viễn không thể xảy ra ……….
Có lẽ vì quá mệt mỏi, lại có mùi hương ấm áp của đối phương trấn an, Trình Chấn Toàn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong đầu khó được lúc an tĩnh như vậy, cái gì cũng không nghĩ tới.
Từng đoạn kí ức khiến hắn phiền não, khó xử cũng dần biến mất, khiến hắn thả lỏng toàn thân.
—
Trình Chấn Toàn tuy rằng có thể an tâm ngủ, nhưng thân thể bị thương khiến hắn nửa đêm sốt nhẹ, lại gặp ác mộng.
Khí lực trong người đều biến mất, cơ thể mệt mỏi lại khô nóng. Nhất là yết hầu, giống như bị hỏa thiêu, khiến hắn trằn trọc khó ngủ, lúc tỉnh lúc mê.
Trong lúc ý thức mê muội, mơ hồ cảm giác có người nâng mình dậy, tới khi một dòng chất lỏng thanh lương chậm rãi chảy vào miệng, cảm giác khô nóng kia mới giảm bớt đôi chút.
Mồ hoi trên trán cũng được cẩn thận lau khô, hắn miễn cưỡng mở mắt nhìn, người trước mắt hình như là Thừa Duyệt, khiến hắn an lòng không ít, mơ mơ màng màng uống thuốc, sau đó lại mê man ……
Đến giữa trưa ngày hôm sau, Trình Chấn Toàn mới chậm rãi tỉnh dậy, hắn hít một hơi thật sâu, cả người đã đỡ hơn rất nhiều, cảm giác trướng đau ngày hôm qua cũng đã giảm bớt không ít.
Theo bản năng quay đầu nhìn sang bên cạnh, lại phát hiện Thừa Duyệt đang lẳng lặng ghé vào bên giường, hai mắt nhắm lại như là đang say ngủ, hô hấp chậm rãi mà ổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397337/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.