Hít sâu một hơi, Trình Chấn Toàn miễn cưỡng áp chế tâm lí sợ hãi..... nghĩ tới chuyện hôm trước hắn lại thấy sợ …
Phương thức bôi thuốc của y hai ngày trước … cơ hồ khiến hắn có cảm giác như bị người khác ác ý đùa bỡn ……..
Hai chân bị ép buộc mở ra, không để hắn kịp kháng cự, ngón tay y đã tham nhập huyệt khẩu.
Cuối cùng còn bị y đặt ở trên giường, liếm cắn đùa nghịch, thẳng đến khi hắn bị khoái cảm ăn mòn, thân thể phát run, không còn có khí lực né tránh, y mới mỉm cười buông tha hắn, trêu chọc một hai câu.
Tuy rằng đến cuối cùng cũng không phát sinh chuyện gì......
Nhưng vẫn đồng dạng khiến hắn cảm thấy vô cùng xấu hổ, nan kham, nhất là ánh mắt như trêu đùa của người kia ......
Khiến hắn cảm thấy toàn thân phát lạnh......
Thầm thở dài, hai mắt nam nhân có chút ảm đạm, cũng có chút tự giễu. Nếu có thể, hắn đương nhiên không muốn để đối phương vũ nhục chính mình...... Nhưng, y dù sao cũng cứu con hắn một mạng.
Cho nên, vô luận thế nào, hắn vẫn phải nhẫn nhịn......
Bất quá, may là thời gian tới y sẽ không trở lại. Ở Anh quốc giống như có việc gấp nên y đã lái xe đi tới sân bay.
Nam nhân nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cũng nhớ tới đối phương trước khi đi còn ghé vào tai hắn nói một câu......
“Ta không ngại ngươi thừa dịp ta không có ở đây tìm nam nhân khác, nhưng, nếu bị ta phát hiện, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý thật tốt......” Nghĩ đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397320/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.