“……” Nhìn nam tử tuấn mỹ với biểu tình ôn nhu như thiên sứ, vẫn một thân giáo phục như lúc trước, Trình Chấn Toàn lại không hề có chút cáo hứng, thậm chí còn muốn trốn tránh y ……
Tuy rằng tại thời điểm khó khăn nhất hắn từng muốn …… muốn gặp y. Cho dù chỉ có thể nói với y một hai câu, cảm giác đau đớn trong lòng vẫn sẽ nguôi ngoai đi rất nhiều.
Nhưng hiện tại nhìn thấy y, hắn lại không có cách nào đối mặt. Bởi vì hắn sợ hãi, sợ hãi cơ thể dơ bẩn này sẽ vấy bẩn đôi cánh trắng muốt của y.
Khiến thiên sứ vấy bẩn, hắn thật không chịu nổi.
Bởi vì ở trong lòng hắn, y không hề như vậy ……
“Đại thúc.” Thừa Duyệt cắm hoa vào bình, sau đó kéo ghế dựa tới cạnh giường, chăm chú nhìn song đồng màu hổ phách đầy ôn nhu của Trình Chấn Toàn, còn có chút bất đắc dĩ nói:“Vì sao trong nhà xảy ra chuyện ngươi không gọi cho ta?”
“……” Trình chấn toàn cười khổ, đột nhiên cảm thấy yết hầu có chút chua xót, đang muốn giải thích, lại nhìn thấy nụ cười có chút bi thương của Thừa Duyệt, thân thể nháy mắt cứng đờ lại.
“Ta đối với ngươi mà nói, ngay cả bằng hữu cũng không phải sao?” Gương mặt luôn mang theo nụ cười ấm áp giờ phút này thoạt nhìn lại có chút đau thương.“Số điện thoại thay đổi, phòng ở cũng bán đi, mà ta đến cuối cùng lại nhờ người khác mới biết được tình trạng của ngươi.”
“Không phải như thế……” Nam nhân nhìn thấy Thừa Duyệt như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397313/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.