Cả khoảng không tràn ngập sương mù, một người nam nhân nhíu mày, có chút mờ mịt nhìn về phía trước.
Hắn không biết chính mình vì sao lại ở trong này, cũng không biết chạy đi đâu, cứ thế vô thức bước đi ….
Tới khi bắt gặp một bóng người thon dài lẫn trong làn sương mù phía trước ….
“Tiểu Niệm!” Cho dù chỉ có bóng lưng, nam nhân cũng lập tức nhận ra đó chính là con mình. Muốn bước tới gần nó ……. lại vô luận bước nhanh thế nào, khoảng cách giữa hai người vẫn không hề rút ngắn, thoạt nhìn lại như sắp chạm tới đối phương ……
Chấn Niệm tựa hồ nghe thấy tiếng kêu của hắn, hồi lâu sau mới thong thả quay đầu lại ……
Nhất thời, nam nhân ngây ngẩn cả người, thanh âm sau khi nhìn thấy khuôn mặt đối phương như nghẹn lại ….
Đó là con của hắn, đúng vậy…… Nhưng …… Vì sao nó lại trở nên tiều tụy như vậy, còn lưu nước mắt, khiến trái tim hắn lại nhói lên.
“Tiểu Niệm, ngươi xảy ra chuyện gì…… Đừng khóc…… Ba ba lập tức đi qua……” Lúc này ánh mắt nam nhân có chút đỏ lên…… Liều mạng chạy tới, dưới chân lại giống như có vô số bàn tay nắm chặt lấy, nặng nề tới mức hắn chẳng thể nhấc nổi …
“Ba……” Chấn Niệm đột nhiên hướng hắn gọi một tiếng.
Tiếng gọi rất nhẹ, như chất chứa tuyệt vọng.
Hơn nữa, thân thể nó đã dần dần biến mất……
Giống nhau sự tồn tại đang bị gạt bỏ……
“Không!!!!” Trình Chấn Toàn bừng tỉnh, phát hiện chính mình đang nằm trên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397309/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.