Khụ…… Khụ khụ……”
Đồ uống trút vào khí quản khiến nam nhân hít thở khó khăn, theo bản năng muốn đứng dậy lại bị kẻ khác nắm chặt hai vai ấn mạnh xuống bàn.
Hô hấp còn chưa kịp trở lại bình thường, hai tay đã bị trói ra sau bằng dây lưng……bên cạnh còn truyền tới tiếng cười châm biếm.
“ Đừng……”
Cổ tay không tự giác lại run rẩy.
Loại tư thế khuất nhục này như một đòn giáng thẳng vào đoạn kí ức tối tăm tận sâu trong nội tâm hắn, dáng vẻ chật vật khổ sở, sắc mặt cũng nháy mắt mà trở nên trắng bệch.
Trình Chấn Toàn giãy dụa thân mình, mong có thể thoát khỏi sự trói buộc khiến hắn khủng hoảng.
Bất quá…… tất cả đều vô dụng.
“Các ngươi muốn thế nào cũng được, nhưng, đừng trói ta lại ………”
Biết bản thân không cách nào trốn thoát sự đùa bỡn của nam tử, giọng nói cũng không tránh khỏi yếu ớt.
“Nga?”
Nam tử tóc dài híp mắt lại giống như đang cười nhưng lại không mang chút tiếu ý nào:
“Ngươi……là đang yêu cầu chúng ta sao?”
“…….”
Nhìn dáng vẻ tựa tiếu phi tiếu (cười mà không cười) của đối phương, Trình Chấn Toàn nói không ra lời, chỉ cảm thấy tâm càng lạnh.
Đột nhiên, nam tử tóc dài thô bạo nắm lấy tóc hắn giật ra sau, khiến người hắn bật cong lên.
“Ngươi cho rằng bản thân còn có tư cách sao?”
Khoảng cách giữa hai người quá gần, đến mức đôi môi lạnh lẽo kia cơ hồ đụng vào tai hắn, hơi thở nóng hổi phun vào nhĩ tế khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397299/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.