Bất giác, hắn đi tới trước cửa phòng Chấn Niệm lúc nào không biết. Mở cửa phòng, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu lên thân thể thon dài mà cân đối của đứa con, ánh sáng quang mang khiến mọi thứ mông lung như cảnh trong mộng.
Trình Chấn Niệm vẫn đang say ngủ, không hề hay biết có người vào phòng mình. Một vài sợi tóc nâu tán loạn trước trán, che khuất một bên mặt, càng khiến khuôn mặt y tuấn mỹ khó tả. Vẻ mặt yên bình khi ngủ giống như một thiên sứ. Hàng mi dày khẽ rung lên mị hoặc, không còn ánh nhìn sắc lạnh như mang theo hơi thở của ác ma lúc bình thường.Giống như một đứa trẻ mười lăm tuổi đáng yêu nhu thuận.Trình Chấn Toàn nở nụ cười dịu dàng, cẩn thận ngồi xuống giường, nhẹ nhàng xoa đầu hài tử, ngực dào dạt cảm xúc ấm áp.
Trình Chấn Niệm vì nóng mà đá văng chăn sang một bên, hắn liền gấp lại, để sang một bên cho y.
”Cạch”
Chiếc quạt đang quay bỗng kêu một tiếng rồi ngừng lại. Trình Chấn Toàn dùng nó cũng được năm năm rồi, đột nhiên bị hỏng cũng không có gì là lạ. Xem ra ngày mai lại phải đem đi sửa ……..”…..”Trình Chấn Niệm cảm thấy nóng bức, không thoải mái nhíu mày lại. Xoay người một cái, cánh tay khoát lên trên đùi Trình Chấn Toàn, chạm vào làn da trần có chút lành lạnh của hắn mới thỏa mãn tiếp tục ngủ.
Do thời tiết gần đây rất nóng nên Trình Chấn Toàn chỉ mặc áo cộc với quần đùi ngắn.
Nhìn con ngủ không được thoải mái, nam nhân lại thấy đau lòng. Nhè
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397275/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.