Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Lâm Mạch Mạch cũng bị một màn này rung động, đôi mắt cô hơi ướt nhìn Lê Hiểu Mạn và Long Tư Hạo ôm nhau phía xa xa, thấy Mạn Mạn nhà mình hạnh phúc như vậy, trong lòng cô cũng vui vẻ thay cô ấy.
Hạnh phúc như vậy, cô hâm mộ nhưng cũng khát vọng.
“Mạch Mạch.”
Đúng lúc đó, phía sau vang lên thanh âm trầm thấp mị hoặc.
Ánh mắt cô hiện lên một tia phức tạp, làm như không nghe thấy bước tiếp, tay đã bị người phía sau giữa chặt.
Liếc bàn tay còn đẹp hơn tay con gái kia, sắc mặt cô lạnh đi vài phần: “Lăng Hàn Dạ, buông ra.”
Cô nói buông ra, người phía sau chẳng những không buông cô ra, ngược lại đột nhiên tiến lên, từ phía sau ôm lấy cô.
“Sao em biết là anh mà không phải Ngụy Tử Đình?”
Thanh âm trầm thấp tràn đầy tà khí mị hoặc của anh truyền vào trong tai Lâm Mạch Mạch, giống bàn chải khẽ cọ vào bên tai cô, khiến cô cảm thấy hơi ngứa, không thoải mái.
Cô lạnh lùng nhếch môi: “Giọng của hôn phu của tôi và một tên cặn bã phóng đãng, sao có thể nhầm lẫn được?”
“Cặn bã phóng đãng?” Lăng Hàn Dạ cúi đầu cười nhạo một tiếng: “Hóa ra Ngụy Tử Đình trong mắt em là cặn bã phóng đãng?”
Lâm Mạch Mạch giãy dụa đẩy tay anh ra, xoay người ánh mắt khinh thường liếc anh một cái: “Lăng Hàn Dạ, kẻ cặn bã phóng đãng mà tôi nói đến là anh.”
Lăng Hàn Dạ làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, đột nhiên lại duỗi tay ôm cô vào lòng, thanh âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557623/chuong-1060.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.