Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Sau khi đứng vững, bà ta ngước mắt nhìn Thẩm Thi Vi, ánh mắt phức tạp, Long Quân Triệt nói đàn bà duy nhất đời này ông chạm vào chính là Thẩm Thi Vi, người đàn bà trước mặt bà ta bảo dưỡng cực tốt, khí chất hòa hợp, quanh thân tản ra hơi thở cao quý.
Nhìn bà, Lý Tuyết Hà thẹn không bằng, so với Thẩm Thi Vi, bà ta kém rất xa.
Bất kể là dung nhan, khí chất, bảo dưỡng, đều không bằng Thẩm Thi Vi.
Nhất là khí chất, bà ta không có khí chất cao quý đó
Lý Tuyết Hà thu hồi suy nghĩ, nhìn Long Đằng Thiên: “Mạn Mạn, vậy vị này là…”
“Là ông ngoại Tư Hạo.” Lê Hiểu Mạn nhìn Lý Tuyết Hà nói xong, liền quay đầu nhìn Thẩm Thi Vi và Long Đằng Thiên: “Mẹ, ông ngoại, hai người vào trước đi.”
Long Đằng Thiên liếc nhìn cô, đi vào trước.
Lúc tới, Long Tư Hạo kể sơ lược chuyện Long Quân Triệt trúng đạn cho Thẩm Thi Vi, sau khi Long Đằng Thiên tiến vào, bà cũng vào theo.
Long Đằng Thiên tiến vào phòng bệnh liền đi thẳng tới trước giường bệnh của Long Quân Triệt.
Hơn 20 năm không gặp Long Quân Triệt, lúc này gặp ông ta, ông ta còn trúng đạn, tâm tình Long Đằng Thiên vô cùng phức tạp.
“Cũng qua bao nhiêu năm rồi, sao con vẫn bộ dáng này, không thay đổi?”
Nghe thanh âm già nua này, Long Quân Triệt giật giật mí mắt, mở mắt ra.
Chiếu vào mắt ông ta là khuôn mặt già nua mang lại cảm giác quen thuộc của Long Đằng Thiên.
Ông ta há miệng, muốn thốt lên hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557607/chuong-1044.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.