Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Anh chớp chớp mắt: “Không phải là ông ngoại không nhận cha đẻ của Hiểu Hiểu hay sao? Không phải là ông đã dặn Long gia từ trên xuống dưới không ai được nhắc đến tên ông ấy hay sao? Nếu ông ngoại đã không nhận ông ấy, thì ông ấy không phải là con trai của ông ngoại, vậy sao cháu và Hiểu Hiểu lại là anh em họ được? Nếu ông ngoại thích, ông ngoại hoàn toàn có thể coi Hiểu Hiểu là cháu gái ruột của ông ngoại để đối đãi: “Cháu gái ruột” và cháu ngoại của ông vui kết lương duyên, đây chính là thân lại càng thêm thân, đây không phải là rất tốt sao?”
Nghe thấy những lời này của anh, Long Đằng Thiên vẫn phùng mang trợn mắt.
Long Tư Hạo ưu nhã vắt chéo hai chân thon, giọng nói thanh nhuận êm tai, anh bá đạo nói: “Ông ngoại, cháu đã nhận định Hiểu Hiểu rồi, vất vả lắm chúng cháu mới đi tới hôm nay, tốt nhất là lúc này ông ngoại đừng lấy những lý do không đâu để ngăn cản cháu và Hiểu Hiểu chung một chỗ, nếu không, cháu sẽ mang Hiểu Hiểu, Nghiên Nghiên, Dương Dương, biến mất ở trước mắt của ông, để cho ông vĩnh viễn cũng không tìm được.”
Dứt lời, anh đứng lên, cười nói: “Cháu đi xem vợ cháu đây, cũng không bồi ông ngoại nữa.”
Long Đằng Thiên trợn mắt nhìn Long Tư Hạo: “Tiểu tử thúi, cháu dám uy hiếp ông ngoại?”
Long Tư Hạo mỉm cười nói: “Cháu uy hiếp ông ngoại, ông ngoại có thể làm gì được cháu?”
Nói xong lời này, anh liền xoay người đi thẳng lên tầng.
Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557605/chuong-1042.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.