Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Nói đến đây, trong mắt anh chứa đầy lệ: “Sau đó, nó không dám trở về, mặc kệ gió to mưa lớn cũng chỉ đành ngủ ven đường, trên cỏ, hoặc trong cống ngầm, thậm chí nó còn từng ngủ chuồng heo, nó đói bụng phải đi mò đống rác hoặc trộm trong ruộng người khác. Nó chỉ là thằng ăn mày không ai thương, để sống sót mà chẳng có chút tôn nghiêm nào. Sau đó, nó gặp được một “người tốt”: “người tốt” kia mời nó ăn một bữa tiệc lớn, mua quần áo mới cho nó, nó nghĩ cuối cùng mình không còn phải chịu đói nữa, không còn bị bắt nạt, nhưng nó không ngờ mình bị “người tốt” kia bán.”
“Nó bị bán cho một đôi vợ chồng, bọn họ có ba người con gái nhưng không có con trai nên mua nó. Năm đầu tiên, đôi vợ chồng kia đối xử với nó không tệ, để nó anh ăn no mặc ấm, còn đưa nó đến trường, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, đôi vợ chồng kia cuối cùng cũng có con trai, vì thế đứa con nuôi kia không còn địa vị, bọn họ không còn đối xử tốt với nó nữa, cảm thấy sự tồn tại của nó trong nhà là dư thừa. “Các chị gái” bắt nạt nó, đôi vợ chồng kia cũng bắt đầu đánh chửi nó, thường xuyên phạt nó không được ăn cơm, việc nhà đều bắt nó làm, ngày nào nó cũng phải làm rất nhiều việc mới được đi ngủ, ngày hôm sau lại phải dậy sớm làm cơm sáng cho cả nhà.”
Đang nghe Tô Dịch nói đến đây, Lê Hiểu Mạn nhíu mày, cô thật không ngờ Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557598/chuong-1035.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.