Lạc Thụy nghe vậy liền lập tức hiểu ra: “Khó trách sao Long Quân Triệt lại biết được chuyện ông Hoắc buôn thuốc phiện, hóa ra là cậu nói cho ông ta biết, không nghĩ tới cậu và ông ta có qua lại, mục đích của cậu nói cho ông ấy là gì?”
Tô Dịch bình thản nói: “Tôi chỉ giúp các người để cho Hoắc Nghiệp Hoành phải nhận trừng phạt đáng có mà thôi.”
Lạc Thụy nghi ngờ: “Thật có lòng tốt giúp chúng tôi như vậy thì trước đây sao lại làm việc cho Nox?”
Lê Hiểu Mạn giờ vô cùng lo lắng cho cậu mình, lạnh giọng hỏi: “Anh muốn thế nào mới bằng lòng thả cậu tôi ra?”
Ánh mắt Tô Dịch trở nên lạnh lẽo, đặt vào khẩu súng trên tay mình: “Nếu như tôi muốn cô chết trước mặt tôi và mấy người ở đây, có phải cô sẽ làm vậy không?”
Nghe được lời này của Tô Dịch, Lạc Thụy trừng mắt, không dám tin nhìn hắn: “Tô thiếu, cậu đang nói đùa sao? Trước kia nhã nhặn không có ác độc như vậy, sao giờ lại biến thành người như thế này?”
Long Tư Hạo kéo Lê Hiểu Mạn ra phía sau mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Dịch: “Bảo Hiểu Hiểu chết đi, để xem cậu có bản lĩnh này không đã.”
Tô Dịch nhìn anh, ánh mắt bình thản: “Không nghĩ tới anh mất trí nhớ rồi còn quan tâm cô ta như thế.”
Dứt lời, ánh mắt hắn lại đặt vào Lê Hiểu Mạn: “Nếu như cô không muốn cậu mình xảy ra chuyện gì, hãy đi vào cùng tôi.”
Nghe vậy, Lê Hiểu Mạn nhíu mày, vì an toàn của cậu cô sẽ phải đi tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557595/chuong-1032.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.