Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Long Tư Hạo đã rửa mặt xong, thấy cô đi vào, anh lấy kem đánh răng giúp cô, chuẩn bị ly nước súc miệng cho cô.
Sau khi cô đánh răng xong, anh lại lấy sữa rửa mặt cho cô, động tác dịu dàng tự mình rửa mặt giúp cô.
Anh hầu hạ rất chu đáo, Lê Hiểu Mạn không cần phải làm gì cả.
Cô vẫn nhìn anh, phát giác ra một chút xíu không đúng.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, Long Tư Hạo đi đến tủ quần áo lấy quần áo, rồi vừa thay đồ vừa nói: “ Hôm nay anh phải đến công ty, em cứ đợi ở nhà, chờ chồng trở lại.”
Lê Hiểu Mạn nhìn Long Tư Hạo thay quần áo, cô nheo mắt lại: “Tư Hạo, anh nhớ ra rồi, có đúng hay không?”
Cách anh nói chuyện bây giờ giống y như đúc với lúc chưa mất trí nhớ, lúc vừa rồi ở trong phòng tắm, anh làm chuyện mà trước khi anh mất trí nhớ thường xuyên làm.
Trước khi anh mất trí nhớ anh luôn chăm sóc cô rất tỉ mỉ, rất nhiều chuyện anh không để cho cô làm, đều do anh tự tay làm, làm tất cả cho cô, nhỏ như lấy kem đánh răng cho cô, rửa mặt, mặc quần áo, đút cơm.
Mọi chuyện anh đều lấy cô làm trung tâm, cưng chiều cô lên đến tận trời.
Long Tư Hạo giống như nghe không hiểu, lúc anh cài nút áo kim cương lại, liếc nhìn cô hỏi: “Cái gì mà nhớ ra rồi?”
Lê Hiểu Mạn nhìn anh thật sâu: “Đương nhiên là...”
Cô còn chưa dứt lời, điện thoại di động của Long Tư Hạo đột nhiên vang lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557583/chuong-1020.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.