Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Ngay sau đó ánh mắt ông dời sang đứa chắt trai có gương mặt giống thằng cháu trai mình y sì đúc, cười hiền hòa: “Con gọi là Ngả... Ngả... Ái... Ái...”
Tên tiếng Anh của tiểu Long Dập là Allen (Ngả Luân),Long Đằng Thiên lớn tuổi, mà cái tên tiếng Anh này quá không thuận miệng ông, ông hết “Ngả” vào lại “Ngả” ra, dài như nửa ngày sau ông bèn đanh mặt nhìn về phía cháu ngoại của mình – Long Tư Hạo.
“Cháu trai, tên đó là do con đặt? Mau mau sửa lại cho ông, tên của chắt trai ta làm thế nào lại bám gót theo bọn trời Tây kia, đổi, đổi mau.”
Long Đằng Thiên tức tối thổi râu mép phù phù, mắt trừng lớn kiểu như muốn nói, hôm nay mà tên của tiểu Long Dập còn không đổi, thì đừng hòng ông bỏ qua.
Thấy lão gia tử lên tiếng, Long Tư Hạo cau mày, nhìn về phía Lê Hiểu Mạn.
Liếc thấy ánh mắt của Long Tư Hạo dòm mình lom lom, cô bèn nhìn về phía Long Đằng Thiên, nhìn vẻ bất mãn hiện rõ trên mặt ông, cô khẽ nhíu mày.
Sau khi biết tiểu Long Dập, bọn họ luôn gọi thằng bé là Allen, dường như gọi mãi thành quen cho nên vẫn chưa từng đổi, bọn họ không nghĩ đến Long Đằng Thiên sẽ không thích tên tiếng Anh.
Cô đi đến trước người tiểu Long Dập, cúi người nói với cậu nhóc câu gì đó liền đứng lên.
Nghe xong, nhìn Long Đằng Thiên nở nụ cười lễ phép: “Ông ngoại, tên con là Long Lập Dương, ông ngoại có thể gọi con là Dương Dương, Dương Dương là nhũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557574/chuong-1011.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.