Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Long Tư Hạo nhớ tới thái độ lạnh lùng của mình với cô ngày hôm qua, trong lòng anh cảm thấy rất áy náy, anh đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Thật xin lỗi, ngày hôm qua là anh không tốt, đã làm em thương tâm.”
Bởi vì anh nói xin lỗi, nên Lê Hiểu Mạn rất kinh hãi.
“Tư Hạo.”
Thấy cô lại kinh sợ, Long Tư Hạo phát hiện ra, vợ của anh cực kỳ dễ thương.
Anh thích cô lúc nào cũng lộ ra vẻ hỉ nộ ái ố ở trên mặt, như vậy thì anh có thể dễ dàng biết là cô đang vui hay buồn hơn.
“Anh đến công ty.”
Anh nói với cô xong, rồi nhìn về phía quả gia, dặn ông ta phân phó với phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho Lê Hiểu Mạn.
Thành Thúc nhận lệnh đi đến phòng bếp phân phó, rồi anh mới lại nhìn về phía Lê Hiểu Mạn, nói lần nữa: “Hôm nay không nên đụng vào nước.”
Dứt lời, anh mới đứng dậy đi ra khỏi phòng khách.
“Tư Hạo.” Nhìn bóng lưng của anh, Lê Hiểu Mạn gọi anh lại.
Lúc Long Tư Hạo dừng bước xoay người lại, Lê Hiểu Mạn liền đứng dậy vọt tới trước mặt anh, cô vòng hai tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lên đôi môi mỏng của anh.
Long Tư Hạo khẽ giật mình, anh chăm chú nhìn Lê Hiểu Mạn đang chủ động hôn mình, đáy lòng lại bị rung động một lần nữa, nửa giây sau, anh ôm chặt lấy cô theo bản năng, đáp lại nụ hôn của cô.
Hai người cứ ôm hôn nhau như vậy, làm cho những nữ giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557557/chuong-994.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.