Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Trừ hai đứa nhỏ, còn có Lăng Hàn Dạ, Âu Dương Thần, Lăng Dinah.
Âu Dương Thần cũng ở đó, Lê Hiểu Mạn vào phòng ăn, anh ta chỉ nhìn lướt qua cô.
Lăng Dinah nhìn cô tỉ mỉ, giống như rất tùy ý hỏi một câu: “Cô không sao chứ?”
Lê Hiểu Mạn ngồi xuống cạnh Tiểu Nghiên Nghiên, cười nhìn Lăng Dinah: “Tôi không sao, cảm ơn cô quan tâm.”
Lăng Dinah bĩu môi: “Cô đừng nghĩ nhiều, tôi không có quan tâm cô, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi, tôi sợ cô xảy ra chuyện gì, ảnh hưởng đến tâm tình anh Tư Hạo của tôi.”
Cô ta vừa nhắc tới Long Tư Hạo, hốc mắt Lê Hiểu Mạn liền đỏ lên, khóe mắt trong nháy mắt ươn ướt.
“Mẹ, mẹ sao thế?” Tiểu Long Dập chu đáo, vừa nhìn liền phát hiện cô khác thường, lo lắng hỏi.
Lê Hiểu Mạn cười nhìn Tiểu Long Dập: “Allen yên tâm, mẹ không sao.”
Tiểu Nghiên Nghiên cũng nhìn mẹ bé, thấy ánh mắt mẹ bé đỏ ửng, giống như muốn khóc, bé nghi ngờ nhưng không nói ra.
Lăng Hàn Dạ nhìn Lê Hiểu Mạn, lại nhìn Lăng Dinah, trầm mặt: “Ăn không nói không được sao? Ăn cơm đi.”
Lăng Dinah nhìn anh, lại nhìn Lê Hiểu Mạn, cảm thấy hai người bọn họ là lạ, khiến cô ta cảm thấy kỳ quái chính là nếu Lê Hiểu Mạn về, sao anh Tư Hạo của cô vẫn chưa về?
Thật ra trong lòng cô ta rất muốn hỏi tại sao Lạc Thụy chưa về, nhưng cô ta không biết hỏi thế nào.
Trước kia cô ta luôn hỏi chuyện liên quan tới Long Tư Hạo, đều là muốn hỏi liền hỏi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557545/chuong-982.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.