Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Nghe trong lời nói của cô là sự áy náy, lt vẫn vô cùng đau lòng, ánh mắt anh nhìn cô càng dịu dàng mà thâm tình: “Hiểu Hiểu, nên nói xin lỗi là anh, vì anh mới có nhiều nguy hiểm đổ lên đầu em.”
Nếu không vì anh thì mẹ cô Lê Tố Phương sẽ không phải chết.
Nếu không phải anh thì cô sẽ không bị Knox bắt đến Pháp.
Nếu không vì anh thì sp sẽ không trói cô ném xuống núi Mont, nếu không nhờ có Âu Dương Thần thì Hiểu Hiểu của anh suýt chút nữa sẽ chết ở ngọn núi này rồi.
Từ khi cô gặp anh, cô luôn gặp nguy hiểm đều là do anh mang lại, thực sự nói xin lỗi phải là anh mới đúng, mà không phải là Hiểu Hiểu của anh.
Hiểu Hiểu của anh chưa từng tiếp thu bất cứ huấn luyện nào sao có thể là đối thủ của Tô Dịch.
Lê Hiểu Mạn nhìn Long Tư Hạo, cô lắc đầu, hốc mắt ươn ướt: “Tư Hạo, anh không cần nói như thế, được anh yêu, có thể gả cho anh là may mắn và hạnh phúc lớn nhất trong đời em, nếu không có anh có lẽ trên đời này đã sớm không còn Lê Hiểu Mạn, anh mang tới cho em cảm động, là hạnh phúc và vui vẻ.”
Người thần bí thấy Lê Hiểu Mạn và Long Tư Hạo đến lúc này rồi còn có tâm tình nói những lời này, giống như hắn ta không tồn tại vậy, ánh mắt hắn ta lạnh lẽo.
“Các người nói đủ chưa?” giọng nói của hắn rất lạnh, giống như toát ra từ hầm băng vậy.
Long Tư Hạo tháy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557540/chuong-977.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.