Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Ánh mắt của Long Tư Hạo càng ngày càng trở nên rét lạnh, đôi mắt thâm thúy chợt híp lại, ánh mắt hàn liệt: “Người đứng sau màn trù tính chuyện này là ai?”
Thật ra thì trong lòng anh đã mơ hồ có câu trả lời, nhưng anh vẫn hơi không dám tin tưởng, muốn xác nhận lại.
Tô Dịch biết khi anh ta nói ra người kia, Long Tư Hạo nhất định sẽ bị đả kích một cách sâu sắc, tuy nhiên anh ta giấu tiếp cũng không có ý nghĩa gì, bởi vì sớm muộn gì anh cũng sẽ biết.
Anh ta cong môi nói: “Là ông nội của anh.”
Giọng nói của anh ta vẫn rất bình thản, đều đều, chỉ đang trần thuật một sự thật.
Nghe thấy người trù tính là Hoắc Nghiệp Hoằng, bàn tay không cầm súng của Long Tư Hạo dần siết chặt lại, đôi mắt của anh thoáng nhuốm đầy bi thương.
Lê Hiểu Mạn nghe thấy cái chết của mẹ nuôi mình có liên quan đến Hoắc Nghiệp Hoằng, trong lòng cô rất kinh ngạc, cô không dám tin nhìn anh ta: “Anh nói cái gì? Cái chết của mẹ nuôi tôi có liên quan đến ông nội của Tư Hạo, điều này sao có thể?”
Tuy cô biết Hoắc Nghiệp Hoằng không phải là một người ông tốt, nhưng cô không dám tin tưởng, ông ta vậy mà lại có liên quan đến cái chết của mẹ nuôi cô, cô nhớ sau khi mẹ nuôi cô chết, ông ta đã an ủi cô rất nhiều lần, còn giúp cô mua đất chôn cho mẹ nuôi cô, tổ chức tang sự cho bà.
Tô Dịch thấy cô không tin, anh ta bình thản nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557538/chuong-975.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.