Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Nghe anh ta nói, Lê Hiểu Mạn và Long Tư Hạo đều kinh ngạc, lời này không giống người như Hoắc Vân Hy sẽ nói.
Anh ta đã bình thường trở lại sao?
Hoắc Vân Hy thấy Lê Hiểu Mạn và Long Tư Hạo đều kinh ngạc nhìn mình anh ta mới biết trước kia mình đáng hận bao nhiêu,
Anh ta cười vui vẻ: “Hai người không cần như vậy chứ?”
Anh ta lại nhìn Lê Hiểu Mạn: “Mạn Mạn, trước kia là anh có lỗi với em, còn tốt, em gặp được…”
Ngừng lại một chút anh ta mới cười, thản nhiên nói: “Còn tốt, em gặp được anh cả, có anh ấy chăm sóc em, anh yên tâm rồi.”
Lúc anh ta xưng một tiếng anh cả, Long Tư Hạo ngẩn ra, đôi mắt thâm sâu nhìn Hoắc Vân Hy, trong mắt đầy phức tạp.
Cậu ta chịu gọi anh một tiếng anh cả xem như hoàn toàn từ bỏ Hiểu Hiểu của anh sao?
Tuy bọn họ là an hem ruột nhưng lại không tình cảm sâu nặng như an hem khác, chuyện này từng làm cho anh cảm thấy tiếc nuối.
Trước kia Hoắc Vân Hy chưa bao giờ xem anh là anh cả mà anh cũng không thể nào xem cậu ta là em trai mình.
Lê Hiểu Mạn bị anh ta nói cho một câu mà kinh ngạc há hốc mồm, không biết phải nói gì liền nhìn Long Tư Hạo.
Không khí giữa ba người có chút xấu hổ, Hoắc Vân Hy biết mình đột nhiên thay đổi làm Long Tư Hạo và Lê Hiểu Mạn không thích ứng kịp, anh ta không nói gì nhiều mà chỉ nói một câu về thành phố K liền xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557529/chuong-966.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.