Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.Thẩm Thi Vi không nghĩ tới Long Tư Hạo và Long Quân Triệt sẽ có trận chiến ngày hôm nay, giờ phút này bà rất hối hận đã không sớm nói chân tướng của chuyện này ra.
Nếu như bà sớm nói ra, có lẽ cũng sẽ không có trận chiến ngày hôm nay.
Bà nhìn về phía Lê Hiểu Mạn, hốc mắt ướt át, nghiêm túc nói: “Hiểu Hiểu, mẹ không lừa gạt con, ông ấy thật sự là cha ruột của con.”
Hốc mắt của Lê Hiểu Mạn dần đỏ lên, nước mắt thấm ướt khóe mắt của cô: “Con không tin, con không có cha, con không có người cha như vậy.”
Dứt lời, cô đi tới trước mặt Long Tư Hạo, cẩn thận kiểm tra vết thương trên người anh, lo lắng hỏi: “Tư Hạo, anh thế nào rồi? Có bị thương chỗ nào hay không?”
Khi nhìn thấy vết trầy da trên mu bàn tay của anh, ánh mắt của cô dần lạnh lẽo, cô quay đầu lại lạnh lùng nhìn về phía Long Quân Triệt, giọng nói tràn đầy tức giận và hận ý: “Ông bắt cóc Tư Hạo hết lần này đến lần khác, bây giờ lại muốn đưa Tư Hạo vào chỗ chết, chỉ cần Lê Hiểu Mạn tôi còn sống ngày nào, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ông đâu.”
“Hiểu Hiểu...” Thẩm Thi Vi thấy Lê Hiểu Mạn nói chuyện với cha ruột của mình như vậy, bà chau mày lại: “Hiểu Hiểu, con hãy tin mẹ, ông ấy thật sự là cha ruột của con...”
“Mẹ...” Lê Hiểu Mạn đột nhiên kêu lên, cắt đứt lời của Thẩm Thi Vi, đôi mắt của cô ướt đẫm nước mắt, giờ phút này trái tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557525/chuong-962.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.