Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Từ đầu tới cuối Sophie đều cúi đầu, hai tay buông bên người xiết chặt vài phần, đáy mắt hiện lên nồng đậm oán hận: “Mẹ, chuyện này là daddy làm chủ, là daddy muốn Tư Hạo cưới con, không phải là con, lần này con chưa làm gì hết.”
“Phải không?” ánh mắt Thẩm Thi Vi nhìn cô ta trầm xuống: “Trước khi ba con mang Hiểu Hiểu đi sao con không báo trước cho mẹ? Vì sao con và Frence lại mang Hiểu Hiểu đến đây trước? Sophie, Hiểu Hiểu nó...”
“Mẹ.” Sophie cắt nganh lời bà nói, ngước mắt nhìn bà, hốc mắt đỏ lên, biểu tình vô cùng ủy khuấ: “Lần này thật sự không liên quan đến con, con cũng là bất đắc dĩ, con không phải cố ý không nói cho mẹ, là daddy không cho con nói, mẹi cũng biết daddy luôn nghiêm khắc với con, lời ông ấy nói con không dám không nghe.”
Thẩm Thi Vi nhìn Sophie ủy khuất, chỉ cảm thấy đau lòng khó chịu, đứa con gái này của bà vì sao cứ thích diễn kịch như vậy?
Bà nắm lấy tay Sophie, vẻ mặt nghiêm lạnh: “Được, Sophie, nếu như con là buộc lòng phải làm vậy, vậy thì ngay bây giờ cùng mẹ ra ngoài kia tỏ rõ thái độ với ba con, con phải nói cho ba con biết, con sẽ không kết hôn với Tư Hạo, phải để cho ba con từ bỏ ý định kia đi.”
“Mẹ, làm như vậy sẽ chọc giận ba.” Sophie rút tay mình ra khỏi tay mẹ, nước mắt tràn khắp mặt nhìn Thẩm Thi Vi: “Mẹ, mẹ muốn ba thả Lê Hiểu Mạn ra thì mẹ có thể trực tiếp nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557479/chuong-916.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.