Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Lúc này, sau lưng truyền tới giọng nói trầm thấp của Long Tư Hạo: “Hiểu Hiểu, em đang suy nghĩ gì vậy?”
Nghe thấy tiếng, Lê Hiểu Mạn xoay người liếc nhìn Long Tư Hạo, cô mỉm cười nói: “Em không suy nghĩ gì cả.”
Long Tư Hạo cất bước đi tới trước mặt cô, anh đưa tay ra khẽ vuốt mấy sợi tóc bị gió đêm thổi loạn của cô, đôi mặt hẹp dài khóa chặt lấy người cô, môi mỏng cong lên: “Qua mấy ngày nữa, bọn họ sẽ vào ở ngự yến lâu, nếu em muốn gặp bọn họ, thì có thể tới ngự yến lâu, được không?”
Lê Hiểu Mạn nhìn về phía Long Tư Hạo, cô mỉm cười gật đầu, chủ động nhào vào trong ngực anh, hai tay vòng qua eo của anh ôm lấy anh, trong lòng vô cùng xúc động: “Tư Hạo, cám ơn anh, cám ơn anh đã làm tất cả vì em vì người nhà của em.”
Long Tư Hạo vươn hai tay ra ôm lấy cô, trong đôi mắt hẹp dài tràn đầy ý cười, ánh mắt ấm áp tràn đầy cưng chiều: “Muốn cám ơn anh thì hãy lấy thân báo đáp, chúng ta đi nhận giấy chứng nhận, được không?”
Lê Hiểu Mạn khẽ cụp mi mắt xuống, cô hơi mím môi, không đáp lại Long Tư Hạo, anh tốt với cô như vậy, hẳn là cô nên gả cho anh, mà cũng không phải là cô không có chút tình cảm nào với anh, bây giờ cô không biết là mình có yêu anh hay không, nhưng cô đã rất quan tâm đến anh.
Chỉ là, đã trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, cô thật sự sợ kết hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556825/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.