Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Cô hơi nghiêng người, đang chuẩn bị đắp kín chăn cho ông, Hoắc Nghiệp Hoằng liền mở hai mắt ra, giờ phút này đôi mắt quắc thước ngày xưa đã yếu ớt không còn ánh sáng.
“Hiểu Hiểu, cháu... tới rồi?” Giọng nói của ông nhợt nhạt mà yếu ớt, nói một câu mà như đã lấy mất của ông rất nhiều khí lực, hơi thở không ổn định.
Lê Hiểu Mạn nhíu mày lại, đau lòng nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, lo lắng hỏi: “Ông nội, sao bệnh của ông đột nhiên nghiêm trọng như vậy?”
Hoắc Nghiệp Hoằng phức tạp liếc nhìn Long Tư Hạo, ông như cố ý che giấu cái gì đó, sau đó mới nhìn về phía Lê Hiểu Mạn: “Hiểu... Hiểu Hiểu, Vân Hy... Bị cảnh sát bắt đi... Chuyện này… cháu biết không?”
“Hoắc Vân Hy bị bắt đi?” Lê Hiểu Mạn kinh ngạc, đôi mắt trong veo như nước không thể tin liếc nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng: “Ông nội, sao anh ta bị bắt đi vậy? Là chuyện bao lâu rồi?”
Hoắc Nghiệp Hoằng thấy cô hỏi như vậy, liền biết nhất định là cô không biết gì, ông cũng không kinh ngạc nhiều, lại ngẩng đầu lên phức tạp nhìn Long Tư Hạo lần nữa, chân mày nhíu lại thật chặc, giọng nói yếu ớt mang theo một phần ngưng trọng: “Hiểu Hiểu... Hoắc gia phát sinh... chuyện lớn như vậy, sao cháu không biết? Không... Không có ai nói cho cháu sao? Hay là... Có người... Tận lực không để cho cháu biết?”
Nghe vậy, Lê Hiểu Mạn đột nhiên nhớ tới chuyện hai ngày qua Long Tư Hạo bảo cô nghỉ ngơi ở trên giường, cũng tịch thu điện thoại di động của cô. Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556798/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.