Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Nhìn màn hình tối đen, nước mắt cô chảy xuống càng nhiều hơn, anh chưa bao giờ bỏ lỡ điện thoại của cô, nhưng lần này lại nhẫn tâm đến vậy, cho dù cô có gọi thế nào anh cũng không nhận, cũng không mở máy.
Long Tư Hạo, không phải anh đã nói cả đời này đều sẽ không rời khỏi em sao?
Không phải anh nói rằng đối tốt với em là chuyện anh muốn làm nhất trên đời sao?
Bây giờ em không hề hạnh phúc, em rất khổ sở! Anh có hạnh phúc không?
Lòng cô như bị khoét một lỗ, đau đớn không thôi.
Cô ngồi xổm xuống, đôi tay mảnh khảnh ôm gối, khóc: “Long Tư Hạo, anh là đồ khốn khiếp, anh toàn nói xuông thôi, anh muốn em tin tưởng anh, vậy sao anh lại không tin em?”
...
Lúc này Long Tư Hạo đang ở trên bờ biển, di động để trên xe, nhưng bởi vì bị hỏng nên không nhận được điện thoại của Lê Hiểu Mạn.
Nước biển ban đêm như bị mực nhuộn đen, gió biển thổi phần phật, sóng gió bốn bề sống dậy, hòa vào cảm giác mất mát trong tim.
Bên bờ biển còn có Lạc Thụy, anh ta mặc rất ít, chỉ có một chiếc sơ mi xanh xám và chiếc quần xám nhạt giản dị, tuy cả người đều là hàng hiệu nhưng giờ phút này cũng không thể giữ ấm.
Anh ta khoanh tay, thân thể to lớn run rẩy, hơi nheo mắt, liếc nhìn Long Tư Hạo: “Tổng giám đốc, sao giờ anh không ở trong chăn “chiến đấu” với Lê tiểu thư mà chạy đến bờ biển chịu khổ thế?”
Long Tư Hạo híp mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556790/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.