Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
“Hiểu Hiểu...” Long Tư Hạo thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lê Hiểu Mạn sưng đỏ, đôi môi còn vết máu, sắc mặt tiều tụy. Trong đôi hẹp dài của anh đầy sự đau lòng, ánh mắt trở nên lạnh léo, khí thế bức người. Điều này khiến Báo ca có chút sợ hãi. Trực giác khiến hắn ta cảm nhận được đây không phải là một người dễ đối phó.
Giọng nói của hắn ta có chút run rẩy, không còn sự kiêu căng, phách lối như trước: “Anh...anh là ai?”
Lăng Hàn Dạ vuốt vuốt lông mày, đôi mắt màu nâu mị hoặc nhìn Báo ca, nhếch môi: “Người anh em à, cậu bắt cóc ai không bắt cóc lại đi bắt cóc đúng người phụ nữ của Long thiếu. Cậu chết chắc rồi!”
Hoắc Vân Hy nghe thấy Lăng Hàn Dạ nói như vậy, tức giận, siết chặt nắm đấm, lạnh lùng nói: “Mạn Mạn là vợ tôi!”
Lăng Hàn Dạ liếc anh ta một cái, giọng nói cực kỳ khinh thường: “Chỉ là tạm thời mà thôi!”
Dứt lời, anh ta nhếch mày nhìn Long Tư Hạo, híp mắt nói: “Long thiếu, những người khác thì giao cho chúng tôi, cậu đi cứu bảo bối Hiểu Hiểu của cậu đi!”
Báo ca đã lăn lội trong xã hội đen mấy chục năm nhìn khí thế bốn người Long Tư Hạo, Lăng Hàn Dạ, Lạc Thụy, Tô Dịch, cũng biết mười mấy người này không phải là đối thủ của bọn họ.
Hắn ta nhanh tay nhanh mắt móc khẩu súng dí ở cổ Lê Hiểu Mạn, ánh mắt tàn bạo nhìn Long Tư Hạo: “Hôm nay ông đây chỉ cần tiền thôi, đừng ép ông đây giết người. Ông đây cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556757/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.