Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Lúc Lê Hiểu Mạn tỉnh lại, ở trong căn phòng tương đối ẩm ướt u ám, bốn phía vách tường, lớp vôi trắng đã nứt.
Phòng không lớn, chân tường phía đông còn chưa sơn xong, phía tây phòng có một cửa sổ nhỏ kiểu cổ xưa, cách mặt đất hơi cao, cửa sổ thủy tinh hư hại nghiêm trọng, hàng rào sắt đã rỉ sét.
Ngoài cửa sổ có một cây đại thụ, nhiều cành lá rậm rạp, che lại ánh sáng, vì vậy căn phòng có cửa sổ cũng rất u ám.
Nơi này giống như một nhà dân bỏ hoang, cửa phòng là cửa sắt bị gỉ tróc sơn.
Trên đất tích tụ đầy bụi, hai tay, hai chân Lê Hiểu Mạn đều bị dây thừng lớn trói lại, dựa lưng vào thường, miệng cô còn bị nhét miếng vải.
Cẩn thận quan sát hoàn cảnh chung quanh, Lê Hiểu Mạn nhíu mày, hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ khiến đáy lòng cô kinh hoảng, rốt cuộc là ai bắt cô tới đây?
Cô cũng chưa từng đắc tội ai. Mục đích của bọn họ là gì?
Bắt cóc? Vơ vét tài sản?
Không biết Long Tư Hạo có phát hiện điện thoại cô tận lực để lại hay không, may là điện thoại có chức năng tự động lưu video, bắt đầu quay liền tự động lưu.
Cô bây giờ chỉ lo lắng ba vấn đề, lỡ như Long Tư Hạo không phát hiện điện thoại cô thì sao? Lỡ như điện thoại cô tắt máy, cho dù Long Tư Hạo phát hiện, anh cũng không thấy video cô quay lại thì sao?
Cho dù thấy video, anh có thể tìm được cô sao?
Xem ra cô chỉ có thể thuận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556750/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.