Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Lê Hiểu Mạn vì lời anh nói mà đáy lòng xúc động không thôi, chóp mũi chua xót, hai mắt trong veo trào ra nước mắt.
Cô nhìn Long Tư Hạo, khóc thút thít nói: “Long Tư Hạo, cảm ơn anh! Cảm ơn anh tôn trọng em, quan tâm em, đau lòng em, cảm ơn anh ôn nhu, cảm ơn mỗi lần em bị tổn thương đều đứng ra, anh tốt đẹp ưu tú như vậy, nhưng đối xử thế với em, khiến em không dám tin, em sợ lúc này giống như ảo ảnh, mờ ảo làm em không bắt được, sợ thoáng qua rồi biến mất.”
Sau khi nhìn thẳng anh, cô bắt đầu sợ mất đi ôn nhu và quan tâm của anh dành cho cô.
Long Tư Hạo đau lòng nhìn cô gái nhỏ khóc thút thít trong ngực, hai cánh tay ôm cô thật chặt, cằm kiên nghị để ở trán cô, thanh âm trầm thấp ôn nhu: “Hiểu Hiểu, tin tưởng anh, anh tốt với em sẽ không biến mất như ảo ảnh, em là người phụ nữ kiếp này kiếp sau anh muốn nhất, là người phụ nữ anh muốn dùng cả thế giới để đổi lại.”
Lời nói của anh khiến Lê Hiểu Mạn rung động lần nữa, hai tay mảnh khảnh của cô ôm lấy eo anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi sâu vào ngực anh, quyến luyến ngửi hơi thở mát lạnh thuộc về anh.
Anh nhẹ nhàng hôn lên sợi tóc đen mềm của cô, khắc chế xúc động muốn cô, khàn giọng nói: “Hiểu Hiểu, đừng để anh chờ quá lâu.”
Lê Hiểu Mạn không phản ứng kịp ngẩng đầu lên, biểu tình mơ hồ: “Chờ cái gì quá lâu?”
Dáng vẻ mờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556747/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.