Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Lê Hiểu Mạn không trả lời Lâm Mạch Mạch mà phức tạp nhìn Long Tư Hạo, đôi mày cau chặt, nắm chặt tờ kết quả trong tay, do dự rất lâu mới khàn khàn nói: “Đêm đó ở khách sạn… anh có từng chạm vào tôi không?”
“Hiểu Hiểu...” Long Tư Hạo cất bước tiến lên, ôm cô vào trong ngực, cằm đặt trên trán cô, đôi mắt thâm sâu nhìn cô nhu hòa nói: “Hiểu Hiểu, dù đứa bé không phải là của anh thì chỉ cần em nguyện ý anh sẽ xem nó như con ruột của mình, chỉ cần là đứa bé của em thì sẽ là đứa bé cửa anh.”
Đột nhiên Lê Hiểu Mạn dùng sức đẩy anh ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh, nhếch môi lạnh lùng cười, đáy mắt ẩn ẩn tầng hơi nước, nước mắt như đê vỡ ra: “Haha… Long Tư Hạo, anh là tên lừa đảo, anh tên xấu xa này, vì sao anh lại gạt tôi? Căn bản anh không chạm vào tôi có đúng không? Tôi còn tưởng rằng chúng ta xảy ra tình một đêm, còn tưởng tôi mang thai đứa con của anh, thì ra là tôi nghĩ nhiều, anh nhất định đang lén cười nhạo tôi đúng không? Lê Hiểu Mạn tôi là chuyện đáng cười trong thiên hạ, vị các người đùa bỡn trong tay… vì sao lại đối với tôi như vậy? Vì sao chứ?”
Lê Hiểu Mạn nói xong khóc không thành tiếng, cô đưa tờ kết quả trong tay cho anh, sau đó chạy ra ngoài bệnh viện.
“Hiểu Hiểu...” Long Tư Hạo thấy thế nhăn mày lập tức đuổi theo kéo cô ôm vào ngực, bàn tay trắng nõn vỗ vỗ lưng cô, âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556744/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.