Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Hoắc Vân Hy đánh đến mù quáng, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy lửa giận hung hãn trợn mắt nhìn cô, anh ta tiến lên trước, dùng sức nắm lấy tóc của cô, một tay kia bóp cổ cô: “Tiện nhân, cô lại mang thai, có phải dã loại trong bụng cô là của Long Tư Hạo hay không? Nói, có phải hay không.”
Hoắc Vân Hy nổi cơn điên lên hung hãn lắc lắc bả vai của cô.
Lê Hiểu Mạn bị lắc mà dạ dày khó chịu không thôi, cô nhíu chặt mày lại, sắc mặt vô cùng tái nhợt, trợn to hai mắt, nhưng không rơi một giọt lệ nào.
Vẻ mặt của cô xám như tro tàn, ánh mắt trống rỗng liếc nhìn anh ta, lạnh lùng cong môi, cười thê lương: “Đúng thì thế nào, không đúng thì thế nào? Có giỏi thì hôm nay anh đánh chết tôi đi, Hoắc Vân Hy, đời này, đời sau, đời sau nữa, vĩnh viễn tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh đâu.”
Hoắc Vân Hy nắm chặt tay lại, đôi mắt đỏ ngầu ác liệt liếc nhìn bụng của cô, giống như Tu La tới từ địa ngục, ánh mắt rét lạnh nhuộm đầy màu của máu.
“Nghiệt chủng....Lê Hiểu Mạn, nghiệt chủng trong bụng em, tôi tuyệt đối sẽ không để cho nó sống.”
“Nghiệt chủng đáng chết, đi chết đi.” anh ta nổi giận gầm lên, như nổi cơn điên vậy, anh ta hung hãn đá về phía bụng của Lê Hiểu Mạn.
“A...” Đau đớn kịch liệt khiến Lê Hiểu Mạn kêu lên, mồ hôi toát đầy trán, hai tay cô ôm bụng, cuộn tròn người lại, cô đau đến nỗi sắc mặt tái nhợt, nhíu chặt mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556741/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.