Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Lê Hiểu Mạn và Long Tư Hạo xuống phòng khách ở tầng dưới, cô duy trì khoảng cách nên có với anh.
Cô ngước mắt nhìn về phía Long Tư Hạo, cau mày nói: “Thân thể của ông nội không tốt, tôi đi nấu canh cho ông nội, tối nay sẽ không trở về Hồng Hoa Uyển.”
Dứt lời, cô đi vào phòng bếp.
Long Tư Hạo thấy cô cố ý thờ ơ anh, anh nhíu mày lại, đôi mắt hẹp dài tràn đầy cảm xúc khiến người ta nhìn không thấu.
Lúc ăn cơm tối, Lê Hiểu Mạn bưng canh đã hầm xong trực tiếp đi đến phòng của Hoắc Nghiệp Hoằng.
Bầu không khí ở phòng ăn dưới tầng tương đối cứng ngắc quỷ dị.
Trên bàn ăn dài làm bằng cẩm thạch, chỉ có ba người Lý Tuyết Hà, Hoắc Vân Hy, Long Tư Hạo.
Lý Tuyết Hà làm ra dáng nữ chủ nhân Hoắc trạch, một mực nhiệt tình bảo Long Tư Hạo ăn cái này ăn cái kia, lấy giọng điệu của trưởng bối hỏi cái này hỏi cái kia.
Bởi vì chuyện lúc trước, Hoắc Vân Hy vẫn luôn nhăn nhó mặt mày, ánh mắt anh ta nhìn Long Tư Hạo chỉ hận không thể đâm anh nghìn nhát.
So sánh với Hoắc Vân Hy đằng đằng sát khí, ánh mắt của Long Tư Hạo thâm trầm, vẻ mặt lãnh đạm, anh ưu nhã ăn cơm, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều lộ ra khí chất cao quý bất phàm, với Lý Tuyết Hà nhiệt tình hỏi han, anh chỉ thỉnh thoảng đáp lại một câu.
Hoắc Vân Hy thấy Lý Tuyết Hà mẹ anh ta vẫn luôn nhiệt tình nói với Long Tư Hạo, hỏi cái này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556737/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.