Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Sắc mặt ông ta ngưng trọng nhìn Lê Hiểu Mạn: “Lê tiểu thư, là Lỵ Mân nói cho tôi biết, chuyên này liên quan tới tổng giám đốc. Trừ phi tổng giám đốc lên tiếng nếu không cả đời này Lỵ Mân sẽ bị giam trong trại tạm giam. Lê tiểu thư, tôi thay Lỵ Mân cầu xin cô, cô giúp Lỵ Mân nói chút gì với tổng giám đốc đi, để cậu ấy tha cho Lỵ Mân!”
Lê Hiểu Mạn nhíu chặt chân mày, nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Dương Chính Phong, thấy ánh mắt ông ta cực kỳ lo âu, cô có chút hiếu kỳ hỏi: “Trưởng phòng Dương, ông và Dương Lỵ Mân là...”
Dương Chính Phong biết cô đang hỏi điều gì, có chút ngượng ngùng, nhìn cô: “Lê tiểu thư, Lỵ Mân là cháu ruột tôi. Ba mẹ con bé mất từ nhỏ. Tôi chăm nó từ nhỏ đến lớn...”
Nghe vậy, Lê Hiểu Mạn hơi giãn chân mày, liếc nhìn ông ta: “Trưởng phòng Dương, nếu Dương Lỵ Mân vì tôi mà bị giam vào trại tam giam thì tôi có thể thử một chút. Nhưng kết quả thế nào thì tôi không dám bảo đảm!”
Thấy cô đáp ứng, Dương Chính Phong cười cầm hai tay cô: “Lê tiểu thư, vậy làm phiền Lê tiểu thư ngay bây giờ đến phòng làm việc của tổng giám đốc nói vài lời giúp Lỵ Mân đi. Tôi thay mặt Lỵ Mân cảm ơn cô trước!”
“Bây giờ?” Lê Hiểu Mạn nhíu mày, ánh mắt kinh ngạc nhìn Dương Chính Phong.
Dương Chính Phong nhìn cô cười một tiếng: “Nếu Lê tiểu thư thấy bây giờ không tiện thì buổi tối cũng được!”
Nghe ông ta nói đến tối, khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556728/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.