Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Đột nhiên, Long Tư Hạo đạp thắng xe, Lê Hiểu Mạn sợ hết hồn, ngước mắt nhìn ánh mắt phức tạp của Long Tư Hạo. Trên khuôn mặt tuấn mĩ cực kỳ nghiêm trọng.
Đây là lần đầu tiên Lê Hiểu Mạn thấy anh như vậy, cô nghi ngờ hỏi: “Anh sao vậy?”
Năm ngón tay xinh đẹp thon dài của Long Tư Hạo luồn vào mái tóc cô, nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đầy phức tạp, hai lông mày hơi nhíu lại, có chút do dự, có chút giãy giụa: “Hiểu Hiểu, thật ra thì...”
Giọng nói của anh hiếm khi ngưng trọng như vậy, có chút phức tạp.
Bầu không khí đột nhiên bị kiềm nén lại. Lê Hiểu Mạn nhíu mày nhìn anh: “Sao vậy?”
Long Tư Hạo nhìn cô chăm chú một lúc lâu rồi cúi đầu chiếm giữ lấy đôi môi cô.
Lê Hiểu Mạn sửng sốt vì hành động này của anh. Đôi mắt xinh đẹp kinh ngạc nhìn khuôn mặt tuấn mĩ gần trong gang tấc, lông mi dài hơn run rẩy.
Nụ hôn của Long Tư Hạo có chút dè dặt như đối xử với một móng đồ dề vỡ, cực kỳ dịu dàng.
Ngay khi Lê Hiểu Mạn sắp đắm chìm vào nụ hôn dịu dàng này thì Long Tư Hạo lại rời khỏi cánh môi cô nhưng không nói gì, khưởi động xe.
Lê Hiểu Mạn vì chút hành động này mà thật lâu sau mới hoàn hồn lại.
Thấy anh chuyên tâm lại xe, ánh mắt tối lại nên cô không hỏi thêm gì nữa. Cho đến khi gần tới tập đoàn trang sức TE, cô kêu Long Tư Hạo dừng xe để cô xuống trước.
——
Đến công ty, cô đến phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556726/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.