Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Nghe vậy, Hoắc Vân Hy nâng mắt nhìn về phía Lê Hiểu Mạn, ánh mắt cực kỳ phức tạp, trong mắt xẹt qua một tia giãy dụa, qua một lúc lâu, cậu ta mới xiết chặt hai tay, quỳ xuống trước mặt Hoắc Nghiệp Hoằng.
Lý Tuyết Hà thấy thế, hai mắt kinh hoảng nhìn cậu: “Vân Hy, con làm gì thế? Đứng lên.”
Hoắc Vân Hy nâng mắt nhìn Lê Hiểu Mạn, lại nhìn về phía Lý Tuyết Hà: “Mẹ, con có lỗi với Mạn Mạn, con cam lòng chịu gia pháp.”
Dứt lời, cậu ta lại nhìn Hoắc Nghiệp Hoằng, thẳng lưng: “Ông nội, ra tay đi!”
Hoắc Nghiệp Hoằng nộ khí đùng đùng nhìn cậu ta, cả giận nói: “Cởi áo ra cho ta.”
Hoắc Vân Hy nghe vậy, nhíu mày, đưa tay cởi hết âu phục và áo trong.
Lê Hiểu Mạn thấy thế nhăn mày, đang muốn lên tiếng, cổ tay mảnh khảnh của cô đã bị kéo lại.
Cô ngẩn ra, nhìn lên, đối diện với ánh mắt sâu xa của Long Tư Hạo, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen sâu không thấy đáy, khiến người ta vừa nhìn liền không thoát ra được.
Đôi mắt đen như mực của Long Tư Hạo híp lại, ánh mắt lạnh nhạt liếc cô một cái, liền buông tay cô ra, ngồi trên ghế sô pha, mím chặt môi, ánh mắt khôi phục một mảnh ám trầm, càng thêm thần bí khó lường.
Anh giống như người ngoài cuộc đang thưởng thức trò hay.
Lê Hiểu Mạn thu lại ánh mắt dừng trên người Long Tư Hạo, thấy Hoắc Nghiệp Hoằng vung roi lên, không lưu tình chút nào quất lên người Hoắc Vân Hy.
Một roi này, Hoắc Nghiệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556700/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.