Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Cô vừa mới đưa mắt lên nhìn, lại thấy một đôi mắt lửa giận đang nhìn mình.
“Hoắc... Hoắc Vân Hy, anh đang làm gì vậy? Buông tôi ra.” Lê Hiểu Mạn lạnh lùng nhìn anh, ra sức giãy dụa thì lại bị Hoắc Vân Hy giữ chặt tay, làm cô không cách nào tránh khỏi sự khống chế của anh.
Hoắc Vân Hy tức giận nhìn cô, dường như là nghiến răng nghiến lợi nói ra hai chữ: “Tiện nhân.”
Sau đó anh lại bóp chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo mạnh cô đến chốn không người.
Lê Hiểu Mạn dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn anh: “Hoắc Vân Hy... rốt cuộc anh muốn làm gì? Mau buông tôi ra...”
Hoắc Vân Hy nheo mắt lại, ánh mắt lại rơi vào cánh môi kiềm diễm sưng đỏ của cô, rõ ràng là dấu vết lưu lại sau khi hôn.
Sắc mặt anh tối đen, ánh mắt rét lạnh, trong lòng thì rực lửa đố kỵ: “ Em còn dám hỏi tôi muốn làm gì? Vậy em nghĩ xem em đã làm gì đi? Lê Hiểu Mạn, tôi thật không ngờ, cô lại đê tiện đến thế? Cô thiếu đàn ông thì chết sao? Cứ phải để cho Long Tư Hạo hôn mình? Tiện nhân, trước mặt tôi thì làm như gái còn trinh, trước mặt Long Tư Hạo thì không biết xấu hổ biến thành dâm phụ.”
Hoắc Vân Hy mắng chửi cô bằng những từ ngữ hết sức dơ bẩn, từng lời từng lời như lưỡi dao sắc bén đâm mạnh vào trong lòng Lê Hiểu Mạn. Tâm đã sớm chết của co giờ máu tươi tràn trề.
Cảm giác đau đớn lan tràn toàn thân, trái tim như bị xé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556683/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.