Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Anh trêu chọc ai thì liên quan gì đến cô, chỉ cần không trêu chọc cô là được.
Cô trừng mắt, lạnh lùng nhìn anh, giọng điệu xa cách: “Tôi không thích ở cùng một chỗ với người lạ, hơn hết, về sau anh dừng trêu chọc tôi nữa.
Dứt lời, cô xoay người, đang định mở cửa rời đi thì giọng nói trầm thấp của Long Tư Hạo vang lên sau lưng.
“Hiểu Hiểu, thực tế, em là người trêu chọc tôi trước.”
Nghe vậy, Lê Hiểu Mạn khẽ giật mình, dừng bước, quay lại nhìn anh: “Tôi trêu chọc anh trước thì sao? Không phải chỉ từng có một đêm...”
Lê Hiểu Mạn cắn chặt răng, cực kì khó khăn phun ra chữ “tình”, sau đó nheo mắt lại: “Trong cái xã hội hiện đại này, tình một đêm chỉ là chuyện bình thường thôi, với thân phận và địa vị của anh, tôi khẳng định phụ nữ có quan hệ đặc biệt với anh, nhất định không chỉ có một...”
“Lê Hiểu Mạn...” Không đợi cô nói hết, Long Tư Hạo đã nhếch môi, quát lên, gương mặt tuấn mỹ cũng lạnh hơn mấy phần.
Lê Hiểu Mạn liếc mắt nhìn anh, không muốn nhiều lời nữa nên xoay người rời khỏi. Long Tư Hạo thấy thế thì bước lên, bắt lấy tay cô, kéo lại, một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, ôm vào lòng, sau đó phủ lên môi cô.
“Ưm... Long Tư Hạo, buông ra... Ưm... Buông ra...” Lê Hiểu Mạn sững sờ vì hành động đột ngột của anh, lấy tay đánh vào vòng ngực rộng lớn, ra sức vùng vẫy.
Long Tư Hạo không cho cô cơ hội vùng vẫy, anh thu hai tay lại, ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556666/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.