Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Hạ Lâm đưa mắt nhìn Hoắc Vân Hy, nhíu mày nói: “Hình như là Bảo Bảo của chúng ta đá em.”
Nghe cô ta nhắc tới hai chữ “Bảo Bảo”, Hoắc Vân Hy cau chặt mày lại, ánh mắt hoảng hốt liếc nhìn bụng của Hạ Lâm, đột nhiên hi vọng người mang thai con của anh ta là Lê Hiểu Mạn.
Vì vậy nếu có đứa trẻ này, anh ta và Hạ Lâm, sẽ liên quan đến nhau cả đời.
Hạ Lâm thấy anh ta nhăn mày, nghi ngờ hỏi: “Vân Hy, anh sao vậy? Em thấy hơi mệt, anh đỡ em đi nghỉ một lát nhé? Anh không biết đâu, mang thai vất vả lắm.”
Hoắc Vân Hy không nhìn bụng cô ta nữa, nhưng vẫn nhíu chặt mày, gương mặt không hề có vẻ vui sướng của người sắp làm cha, thế nhưng anh ta vẫn bước lên, đỡ Hạ Lâm, dù sao cô ta cũng đang mang thai con của anh.
...
Lê Hiểu Mạn đi dọc theo con đường trải đá, hương hoa ngập tràn quanh quẩn bên chóp mũi.
Đột nhiên, cô đứng ở một góc vườn hoa, thoáng nhìn hai người đang ôm nhau.
Người đàn ông tuấn tú cao to, mặc âu phục màu đen, tôn lên dáng hiên ngang to lớn, người phụ nữ mặc lễ phục màu trắng, dáng người nổi bật, làn da trắng nõn, cho dù không nhìn thấy mặt cũng khiến người ta khẳng định đây chắc chắn là một đại mỹ nữ khí chất cao nhã.
Lê Hiểu Mạn liếc nhìn bóng lưng người đàn ông ấy, càng nhìn càng thấy quen thuộc, cô nhíu mày, tò mò bước lại gần mấy bước, lúc này mới thấy rõ đó là Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556663/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.