Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Long Tư Hạo thấy dáng vẻ xốc xếch, nước mắt giàn giụa, trên người cô chỉ mặc quần áo ngủ. Ánh mắt anh hơi tối lại, đôi mắt thâm thúy liếc qua ánh tối mù. Hai tay siết chặt.
Đột nhiên, anh bước đi vào phòng, sau khi cửa phòng đóng lại, bước dài đến bên cạnh cô, lấy chăn đắp lên cơ thể nhỏ nhắn đang run rẩy của cô. Hai cánh tay khỏe mạnh ôm chặt cô vào lòng.
Giọng nói trầm thấp của anh vang lên trên đỉnh đầu cô: “Chỉ cần một câu nói của em, tôi có thể khiến toàn bộ Hoắc biến mất.”
Lê Hiểu Mạn cảm thấy run sợ vì nghe thấy những lời này của anh. Ánh mắt khiếp sợ nhìn anh: “Anh...Ý của anh là gì?”
Ánh mắt Long Tư Hạo nhìn cô, che giấu ánh mắt lạnh lẽo và sự nghiêm túc, hơi mím môi lại. Ngón tay trắng nón nhẹ nhàng vuốt mái tóc còn xốc xếch của cô, giọng nói còn trầm thấp, dịu mát: “Hiểu Hiểu, chỉ cần em đồng ý, tôi có cách để em rời khỏi Hoắc gia!”
Lê Hiểu Mạn không hiểu lời của anh có ý gì, cũng không muốn tìm hiểu. Cô không muốn yêu ai nữa. Tại sao Long Tư Hạo đối tốt với cô như vậy, cô cũng không muốn tìm hiểu kĩ, cũng không muốn biết lý do, cô cũng không muốn anh làm gì cho cô cả.
Đột nhiên cô đẩy anh ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh, hời hợt nói: “Long Tư Hạo, chuyện của tôi không cần anh quản. Anh tới đây làm gì? Tại sao anh không còn chưa đi? Chẳng lẽ...anh hại tôi còn chưa đủ sao?”
Câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556655/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.