Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Long Tư Hạo rời khỏi cánh môi phấn nộn của cô, ánh mắt đầy ý cười, giọng nói trầm thấp âm u khàn: “Ngoan, gọi tôi là Tư Hạo, tôi sẽ không đùa nữa, nếu không, tôi sẽ hôn đến khi bọn họ vào đây mới thôi.”
“Anh...” Lê Hiểu Mạn giận dữ trừng anh, lúc này mà anh vẫn có tâm trạng trêu đùa cô.
Cô cắn chặt môi dưới, rũ mắt, bị ép thấp giọng gọi một câu: “Tư... Tư Hạo...”
Ý cười trong mắt Long Tư Hạo đậm hơn mấy phần, nghiêng người, dán sát vào môi Lê Hiểu Mạn, thanh âm trầm thấp, tràn ngập hấp dẫn: “Ngoan, hôn lại một cái...”
“Anh...” Lê Hiểu Mạn híp mắt, khuôn mặt đỏ bừng, mắt thấy cửa phòng sắp bị phá ra, cô cuống cuồng, nhắm hai mắt lại, ngẩng mặt lên, vừa đúng cái hôn của Long Tư Hạo.
Long Tư Hạo khẽ cắn môi cô, hơi thở nóng bỏng bao vây cô lại, giọng nói trầm thấp âm u khàn truyền vào tai cô: “Hiểu Hiểu, cảm giác này có giống như đang yêu đương vụng trộm không? Hửm?”
Nghe vậy, Lê Hiểu Mạn ngẩn ra, liếc nhìn Long Tư Hạo, đang nói thì nghe thấy “Bụp” một tiếng, cửa phòng bị phá ra, Hoắc Vân Hy, Lý Tuyết Hà, Hạ Lâm, ba người đều đã đứng ở cửa phòng.
Thấy thế, Lê Hiểu Mạn xiết chặt bàn tay đầy mồ hôi, trong lòng bối rối không thôi, sắc mặt trắng bệch, trợn mắt nhìn ba người ngoài cửa phòng.
Lý Tuyết Hà tức giận đi đến, dơ tay dùng sức tát Lê Hiểu Mạn một cái, tức giận nói: “Đồ không có giáo dục, rốt cuộc cô ở trong phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556648/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.