Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Dứt lời, Long Tư Hạo trực tiếp ôm Lê Hiểu Mạn ngồi ở trên đùi anh, sau đó bưng bát cháo kia lên đút cho cô, thấy Lê Hiểu Mạn chuẩn bị cự tuyệt, anh kề sát môi mỏng xinh đẹp tới bên tai cô, giọng nói trầm thấp: “Nếu như không muốn bị người nhìn thấy, thì mau ăn cho xong đi, nếu không, tôi cũng không dám bảo đảm là sẽ không có người đột nhiên xuất hiện.”
“Anh...” khuôn mặt nhỏ nhắn của Lê Hiểu Mạn xấu hổ đến mức đỏ bừng lên, ánh mắt cáu giận trợn mắt nhìn anh, cô bị ép phải há miệng, mặc cho anh đút cho cô.
Cô không hy vọng bị ai nhìn thấy cô và Long Tư Hạo thân mật như vậy, mà phương pháp có thể khiến cho Long Tư Hạo nhanh rời khỏi đây chính là cô nhanh ăn xong.
Mặc dù cô ăn rất nhanh, hơn nữa ăn đến kinh hồn bạt vía, nhưng cô không thể không thừa nhận, tay nghề của Long Tư Hạo rất tốt. Nếu tay nghề của anh ta so sánh với đầu bếp của Ngự yến lâu, có thể nói là không phân cao thấp.
Cơm nước xong, Long Tư Hạo chuẩn bị đi rửa bát, Lê Hiểu Mạn nói để cô rửa, rồi thu dọn bát đũa vào phòng bếp.
Mà Long Tư Hạo thì là theo chân cô vào phòng bếp, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt lấy cô, khuôn mặt lộ ra nụ cười như có như không.
Lê Hiểu Mạn rửa bát xong, sau khi thu dọn xong, cô xoay người liếc nhìn Long Tư Hạo, đôi mi thanh tú hơi nhăn lại, cô khẽ nở nụ cười thời ơ: “Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/556642/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.