Edit: Thỏ
Một cơ thể mát lạnh kề sát Ngô Đồng, Vu Sinh đưa tay khoát lên người anh cách lớp chăn, hơi thở buồn bã vang lên bên tai anh: “Ngủ đi.”
Ngô Đồng nhắm mắt nằm im, cũng không đáp lại. Vì lẽ đó anh không thấy Vu Sinh ngắm mình dịu dàng thật lâu, sau đó anh chìm vào giấc mộng.
Ngô Đồng không biết mình ngủ khi nào, hôm sau tỉnh dậy đã thấy trời hửng sáng mà Vu Sinh nằm cạnh anh nhắm mắt yên tĩnh như một người bình thường đang ngủ say.
Da trắng như ngọc, dung mạo điển trai, vẫn là là dáng vẻ của mấy năm trước. Trông hắn chẳng có điểm nào của kẻ biến thái trước kia và là một quỷ nam hung ác như bây giờ.
“Tỉnh rồi?” Vu Sinh mở mắt, Ngô Đồng vừa chạm phải ánh nhìn ấy thì vội vã tránh đi. Đôi môi Vu Sinh cong lên một nét cười. “Hôm nay muốn ăn gì đấy?”
Vốn đang nhìn chằm chặp người ta, giờ bị phát hiện nên vẫn có hơi lúng túng, Ngô Đồng không dám nhìn Vu Sinh, anh ngước lên trần nhà: “Gì cũng được.”
“Muốn rời giường chưa?”
Ngô Đồng gật đầu, Vu Sinh đưa tay định bế anh lên thì anh đã ngăn cản. “Đừng bế.”
Nhận ra chất giọng của mình quá cứng nhắc, anh sợ Vu Sinh lại tức giận nên đành nuốt nước bọt và nhỏ giọng nói: “Không sao, để tôi tự dậy.”
Vu Sinh mím môi, tay nắm chặt cánh tay Ngô Đồng: “Vậy tôi dìu em lên.”
Ngô Đồng không cự tuyệt nữa, dưới sự giúp đỡ của Vu Sinh mà bước xuống giường. Toàn thân vẫn đau nhức, hậu huyệt vẫn nhói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-quy/202315/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.