Edit: Thỏ
Cỏ dại mọc ngoài sân, gian lầu đóng chặt cửa sổ, rõ ràng là ban ngày nhưng từ ngoài cửa nhìn vào không thấy rõ khung cảnh trong phòng.
Một cơn gió lạnh thổi qua khiến Ngô Đồng bất giác rụt cổ. Anh nghỉ chân thật lâu ở ngoài sân, lúc quay đầu lại càng không dám bước vào đó, thậm chí anh còn băn khoăn giữa việc nên đi hay ở.
Lại một cơn gió thổi tới từ đằng sau, gió mát mơn man trên cổ anh, tựa như đang giục anh mau vào.
Kẽo kẹt một tiếng cửa mở, Ngô Đồng thót tim.
“Ồ, cậu tìm ai vậy?”
Ngô Đồng quay đầu lại, một người phụ nữ trung niên kinh ngạc nhìn anh, hóa ra là hộ gia đình đối diện.
Ngô Đồng khẽ mỉm cười, nét cười dịu dàng, thân thiện hệt như năm đó. Anh vẫn chỉ là một chàng trai thanh tú, da dẻ trắng phau, đôi mắt một mí, sống mũi cao, môi mỏng hồng hào, cao ngoài mét bảy. Một thanh niên mảnh dẻ, bình thường, giờ khắc này cười lên lại vô cùng dịu dàng và tươi đẹp.
“Không phải, đây là nhà tôi.” Ừ phải, đây là nhà anh, một ngôi nhà anh bất ngờ có được.
“Nhà cậu sao?” Người phụ nữ kia ngạc nhiên. “Nhà này không phải vắng người à? Trước giờ tôi chưa từng gặp cậu.”
“Trước khi chủ nhà qua đời có chuyển nhượng nó cho tôi.” Ngô Đồng cười, giải thích; nụ cười ấy tựa như mặt nạ của anh, nhìn không thấu, tóm không xong.
“Thế ư.” Bà ta gật gù, cũng nhận ra mình đang quản việc thiên hạ. Có điều nhìn anh chàng trẻ tuổi trước mắt này cũng được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-quy/202301/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.