“Không thể nào, Trịnh thiếu dù sao cũng là đệ tử nội môn của…”
Vương Hoành còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị ánh mắt lạnh băng của Trịnh Kiêu dọa sợ, bởi vì hắn quên rằng Trịnh Kiêu kiêng kị nhất là bị người khác nói ra thân phận đệ tử Đạo phái của mình.
Cũng không phải bởi vì hắn sợ bị ám toán hay gì vì thật ra giới đạo sĩ khá là an bình, vì nói chung đơn giản là tất cả đều có một kẻ thù chung, trừ ra những thành phần sâu mọt làm hại bên trong mà thôi. Nhưng theo như lời của Trịnh Kiêu thì là tai vách mạch rừng, nếu khi bị lộ thì có trời mới biết có chuyện gì xảy ra.
Mà theo như Vương Hoành biết thì gần đây có khá nhiều vụ việc người chết cùng mất tích một cách bí ẩn xảy ra. Nhất là ngày hôm qua, có đến hai vị đại thiếu gia của hai vị tai to mặt lớn nào đó đột nhiên chết bất đắc kỳ tử mà không rõ lý do, mà những người đó lại chính là những người đã công bố thân phận đệ tử Đạo phái của mình.
Biết rõ mình phạm sai lầm nên Vương Hoành cũng không có cố gắng giải thích cái gì, chỉ cúi đầu hối lỗi, bất quá trong tâm hắn nghĩ như thế nào thì chẳng ai biết.
Thấy Vương Hoành cúi đầu nhận lỗi thì Trịnh Kiêu cảm thấy vui vẻ, bất quá cũng không có thể hiện ra mặt. Nhớ đến ngày xưa từng bị hắn sai sai khiến khiến còn bây giờ thì chỉ cần gặp hắn là cúi đầu không dám nói như thế thì cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100062/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.