Giật giật lông mi, Diệp Thiên Ân mở ra đôi mắt trong vắt như mắt Kiều của mình. Nhìn lại cảnh vật không thể không quen thuộc hơn nữa trước mắt thì bỗng nhiên hắn thắc mắc một điều là.
“Đây là đâu đây a?”
Nhìn xung quanh, đây là một căn nhà nhìn còn bình thường hơn cả từ ‘bình thường’, thậm chí nếu để nó nằm ngay trước mắt có khi không có một người nào nghĩ đây là một căn nhà nữa kìa, nội thất bình thường, từ bàn ghế đến dụng cụ trong nhà đều vô cùng bình thường, không có gì quá đặc biệt nếu so trên một căn nhà được xây ở một nơi có tuổi thọ siêu cao như làng Huyền Âm này.
Bất quá đó là nội thất, còn kiến trúc, quả thật nếu chỉ nhìn từ bên ngoài bảo đảm không một ai sẽ nghĩ đây là một căn nhà cả.
Tại sao?
Bởi nó được làm hoàn toàn bằng ngọc thạch, hay đúng hơn là được làm từ một loại trúc có tên gọi là Thúy Ngọc Trúc. Từ sàn nhà đến trần nhà đều thuần một sắc xanh, bóng loáng như ngọc, quang mang lượn lờ trên thân trúc trong suốt, mờ ảo.
Ngay cả Diệp Thiên Ân cũng không thể tưởng tượng nổi lại có một loại công trình như thế này tồn tại trên đời.
Trúc Ngọc Phỉ Thúy hay còn gọi là Thúy Ngọc Trúc, một loại trúc cực kỳ quý hiếm. Tương truyền rằng loại trúc này được sinh ra với tỷ lệ 1:1. Tức một vạn dặm rừng trúc thì sẽ có thể sinh ra một cây ở bên trong, mà thời gian nó dùng từ khi được sinh ra đến khi nó trưởng thành thì chuẩn xác là một ngàn năm, không hơn không kém.
Mà đó cũng chính là lúc thu hoạch.
Loại trúc này không có tác dụng cụ thể nào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100044/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.