Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (5)
Hứa An An cười tủm tỉm nhìn Diệp Húc, cô ỷ mình đang đeo khẩu trang, Diệp Húc không nhìn thấy mặt mình nên mỉm cười toe toét.
Diệp Húc nghiêng đầu nhìn cô, khẽ nhướng mày, giọng điệu có vẻ hứng thú: “Cô không leo lên được thật hay là giả vờ nói thế?”
Hứa An An không ngờ anh lại hỏi thẳng thừng như vậy. Cô đã bảo mình không tự leo lên được, anh hỏi vậy chẳng khác nào nghi ngờ cô nói dối. Tuy cô có suy nghĩ đó thật nhưng anh lại nói mà chẳng nể nang gì cả.
Nụ cười trên môi Hứa An An cứng đờ, trả lại mũ bảo hiểm cho anh: “Nha sĩ Diệp, tôi tự đến bệnh viện một mình cũng được. Chân và eo của tôi không tiện lên xuống xe, đằng trước có một bệnh viện, khoảng cách không xa, anh đã bận rộn cả ngày rồi nên tôi không chiếm dụng thời gian của anh nữa. Tôi đi bộ một lát là đến nơi thôi, cảm ơn ý tốt của anh, anh thật tốt bụng.”
Giọng điệu của cô có vẻ rất săn sóc, kèm theo đó là sự áp đặt đạo đức vô hình.
Tôi chẳng những không giận vì bị anh nghi ngờ, còn khen anh là người tốt. Để tôi xem anh có thể mặt dày bỏ mặc mình tôi ở đây hay không.
Hứa An An vẫn mỉm cười nhìn Diệp Húc. Anh ngước mắt nhìn cô, mỉm cười rồi nhận lấy mũ bảo hiểm.
Hứa An An tròn mắt, chẳng lẽ anh định bỏ mặc cô ở đây thật ư? Cô luống cuống, lập tức đi về trước một bước, đặt tay lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242552/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.