Ngoại truyện: Không sao cả, đằng nào anh cũng không mặc đồ giữ nhiệt
Lần đầu gặp Phó Tư Dư là một ngày để lại ấn tượng sâu sắc với Thẩm Hạo Bác. Trước đó, anh chưa từng tiếp xúc với một cô bé hay cười, kiêu ngạo lại nhát gan như thế. Vậy mà cô lại bị anh dọa khóc.
Thế nhưng lúc đó, Thẩm Hạo Vĩ đang trong giai đoạn nổi loạn tuổi dậy thì, suốt ngày trốn học, đánh nhau, ở trường không nghe lời thầy cô, ở nhà thường xuyên cãi lại người lớn, điều này đối với nhà họ Thẩm là chuyện rất hiếm.
Từ thời ông nội Thẩm Hạo Bác, đàn ông nhà họ Thẩm từ ba tuổi đã toát lên vẻ trầm ổn, trưởng thành bẩm sinh, tự giác học hành, không để người lớn phải bận tâm chút nào.
Cho đến khi Thẩm Hạo Vĩ ra đời, phá vỡ phong cách nghiêm túc cứng nhắc của đàn ông nhà họ Thẩm. Cậu ấy trở thành một sự tồn tại độc nhất vô nhị trong nhà họ Thẩm.
Ban đầu, nhà họ Thẩm cũng không muốn ép buộc Thẩm Hạo Vĩ quá, không yêu cầu cậu ấy phải xuất sắc như ba anh trai, không kỳ vọng cậu ấy thừa kế sự nghiệp gia đình. Họ chỉ mong cậu ấy vui vẻ, khỏe mạnh, không phạm pháp hay làm điều gì vượt giới hạn đạo đức là được.
Có lẽ trẻ con trong giai đoạn nổi loạn luôn muốn thu hút sự chú ý của gia đình. Người lớn càng buông thả Thẩm Hạo Vĩ thì cậu ấy càng làm quá, lần này suýt nữa mất mạng.
Gần đây người lớn trong nhà đều bận công việc, Thẩm Hạo Dục và Thẩm Cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242532/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.