Hai người nằm đối diện nhau, quay lưng điện thoại vào đối phương, sự chú ý chuyển sang chiếc điện thoại.
Nghê Anh Kiệt: [Cô Phó, bên kia không chịu nhường địa điểm. Họ mong chúng ta nhường, bồi thường gấp bao nhiêu lần cũng được.]
Phó Tư Dư: [Tôi không chấp nhận bồi thường bằng tiền. Để họ ra giá đi.]
Phan Vĩnh Khang: [Tổng giám đốc Thẩm, bên kia cũng không thiếu tiền, không muốn nhường.]
Thẩm Hạo Bác: [Bao nhiêu tiền cũng được.]
Phan Vĩnh Khang: [Tôi nói với họ rồi nhưng bao nhiêu tiền họ cũng không nhường, còn bảo để chúng ta tự ra giá.]
Thẩm Hạo Bác: [Cậu nghĩ tôi thiếu chút tiền đó chắc.]
Nghê Anh Kiệt: [Cô Phó, bên kia nói chỉ cần chúng ta nhường chỗ, giá cả tùy chúng ta.]
Phó Tư Dư: [Không được, tôi không nhường, tôi không thiếu tiền.]
Vì cả Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đều rất kiên quyết, không ai chịu nhường, cũng không thiếu tiền và đều muốn dùng tiền để giải quyết.
Hai nhóm người trên đỉnh núi rơi vào thế bế tắc.
Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang nằm trong phòng cũng rơi vào bế tắc.
Nhắn tin qua WeChat không tiện bằng gọi điện thoại trực tiếp.
Thẩm Hạo Bác muốn gọi điện thoại cho Phan Vĩnh Khang để giải quyết, thế nhưng Phó Tư Dư cứ không chịu ngủ.
Phó Tư Dư cũng muốn gọi điện cho Nghê Anh Kiệt, ngặt nỗi Thẩm Hạo Bác vẫn chưa ngủ.
Đôi chim ri cứ thức trằn trọc đến tận hai giờ, nếu còn không bắt đầu bố trí thì sẽ không kịp đón mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242522/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.