Anh thờ ơ ném chiếc áo sang một bên.
Phó Tư Dư giải thích: “Em chọn mà, chọn xong mới hỏi Xu Xu xem có hợp không. Sao thế, anh không thích à?”
Thẩm Hạo Bác không nói gì, lại cầm chiếc áo lên nói: “Cũng được.”
Phó Tư Dư đá nhẹ vào đùi anh: “Cũng được có nghĩa là bình thường rồi, vậy sau này anh tự mua quần áo đi, em mua anh cũng không thích, mất công mất sức mà chẳng được gì.”
Nói rồi cô lại thở dài, dịch người khỏi chân anh ngồi sang một bên.
Thẩm Hạo Bác quay sang ôm eo kéo cô ngồi lại lên đùi mình, cúi đầu cắn nhẹ vành tai trắng nõn của cô: “Không phải là anh không thích.”
Anh dừng lại một chút rồi bổ sung thêm: “Anh thích mà.”
Hơi thở nóng bỏng của anh phả lên vành tai cô, Phó Tư Dư chỉ có thể nghiêng đầu sang bên cạnh để tránh: “Anh nói chuyện thì nói cho đàng hoàng đi, đừng cứ dùng miệng làm việc khác. Em ở ngoài cả ngày trời, còn chưa tắm rửa gì anh đã hôn rồi, anh không ngại bẩn à.”
Thẩm Hạo Bác dời môi hôn lên má cô, khẽ hôn lên nơi có má lúm đồng tiền sẽ lộ ra mỗi khi cô cười, trầm giọng nói: “Tiểu Ngũ, sao người em thơm thế.”
Phó Tư Dư tưởng anh đang trêu mình, chống tay lên ngực anh nói: “Thơm gì chứ, anh đừng có ăn nói lung tung để lấy cớ trêu chọc em.”
Chóp mũi Thẩm Hạo Bác áp vào má cô hít một hơi: “Thật đấy, có mùi thơm của sữa.”
Phó Tư Dư giật mình, trong khoảnh khắc đó cô không khỏi nghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242518/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.