“Cho cháu, bao lì xì này là của cháu.”
Ông cụ Phó nhét bao lì xì vào tay Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư giả vờ không vui, nói: “Không phải ông nội nói là đoán đúng mới được lì xì sao? Anh ấy có đoán đúng đâu, sao ông lại cho anh ấy, nếu cho thì phải cho cháu chứ.”
Ông cụ cười nói: “Chẳng phải cháu đã có một cái rồi à, mỗi người một cái.”
Phó Tư Dư cất bao lì xì vào túi, kiêu ngạo nói: “Cái này là ông thưởng cho cháu vì cháu đoán đúng câu hỏi của ông mà, còn anh ấy chẳng đoán đúng câu nào của ông cả mà ông lại đưa bao lì xì cho anh ấy chứ không cho cháu, ông thiên vị.”
Cô vừa dứt lời, Thẩm Hạo Bác đã nhét ngay bao lì xì vừa nhận từ ông cụ vào túi áo cô, còn vỗ vỗ lên cái túi căng phồng, dịu giọng hỏi: “Hài lòng rồi chứ?”
Phó Tư Dư liếc anh một cái, khóe môi khẽ cong, rồi hơi ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác.
Tâm trạng của ông cụ rất tốt, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên. Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác ngồi nói chuyện với ông ấy một lúc lâu, dưới lầu cũng chẳng có ai lên gọi hai người họ xuống.
Ông cụ bỗng nhiên hỏi: “Tiểu Dư, có phải bác dâu của cháu vừa nói gì khó nghe trước mặt hai đứa không?”
Phó Tư Dư hơi ngạc nhiên, cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác, rồi mỉm cười đáp: “Bác dâu đâu có nói gì khó nghe đâu ạ, sao ông lại đột nhiên hỏi vậy?”
Quả thực, những lời vừa rồi của bác dâu khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242510/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.