Cả buổi sáng, Thẩm Hạo Bác ngồi bên cạnh Phó Tư Dư mà chẳng có việc gì làm, lúc thì ra ngoài lấy nước ép cho cô, lúc lại đi rửa hoa quả, rảnh rỗi như thể công ty phá sản phải sống nhờ vợ, tận tâm hầu hạ vợ như một anh chàng bám váy.
Phó Tư Dư phác thảo sơ qua một số cảnh ấn tượng trong giai đoạn đầu của cuốn sách, bút chì vừa đúng lúc gãy ngòi, cô quay đầu nhìn về phía Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác đang cầm điện thoại nhắn tin cho Thẩm Cố, cảm nhận được ánh mắt của Phó Tư Dư, bèn ngẩng đầu lên.
Phó Tư Dư lắc lắc cây bút chì trên tay, không cần cô nói, Thẩm Hạo Bác đã tự nhiên đón lấy cây bút chì, cầm lấy chiếc gọt bút chì trên bàn bắt đầu gọt.
Phó Tư Dư ngồi vẽ cả buổi sáng, vai thấy hơi mỏi, cô ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, vươn vai một cái, rồi cúi người ôm lấy cổ Thẩm Hạo Bác, hôn lên má anh, tay véo cằm anh cười như một tên côn đồ: "Đúng là người vợ hiền."
Tay Thẩm Hạo Bác vẫn cầm gọt bút chì, cô cứ thế lao vào mà không để ý, suýt nữa bị đâm, anh đưa tay vỗ nhẹ vào mông cô: "Ngồi yên nào."
"Đồ b**n th**, đừng có động một tí là đánh mông em." Phó Tư Dư trừng mắt nhìn anh, rồi cắn nhẹ vào cằm anh.
Thẩm Hạo Bác giơ chiếc gọt bút chì lên cho cô xem: "Cẩn thận đấy."
Phó Tư Dư "ừm" một tiếng, ngoan ngoãn ngồi trở lại, cầm điện thoại lên xem, đã mười một giờ rưỡi rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242507/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.