Tuy biết mình chỉ là một con cá muối ăn xong chờ chết nhưng nghe Thẩm Hạo Bác bảo không trông mong vào việc cô kiếm tiền, Phó Tư Dư vẫn thấy hơi không cam lòng, cô cảm thấy mình bị coi thường.
“Anh nói vậy là ý gì? Anh không đánh giá cao em à? Cảm thấy em không thông minh, dù có chăm chỉ cũng chẳng làm nên trò trống gì?” Phó Tư Dư trừng mắt, dùng ngón tay chọc vào vai Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư trừng mắt, dùng ngón tay chọc chọc vào vai Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác: “Không có.”
“Anh có.” Phó Tư Dư đưa hai ngón tay ra trước mặt anh khoa tay múa chân: “Ánh mắt anh nhìn em giống như đang nhìn một người không thông minh vậy.”
Thẩm Hạo Bác nắm tay cô, bất lực nói: “Từ bao giờ anh nhìn em giống như nhìn một người không thông minh hả?”
Phó Tư Dư nhận ra sự bất lực trong câu nói này, như đã bắt được điểm yếu của anh, cô khoác vai anh, nói: “Anh xem đi, anh lại dùng ánh mắt đó nhìn em. Lúc nào anh cũng thế, làm tổn thương lòng tự tin của em.”
Cô bĩu môi, cúi đầu lắc lư bàn chân, tiện thể đá vào chân anh.
Thẩm Hạo Bác nâng cằm cô, cười: “Sao ánh mắt anh nhìn em lại như nhìn người không thông minh? Trong mắt anh, em rõ ràng rất thông minh.”
“Đừng ngụy biện, ánh mắt anh đã bán đứng anh rồi.” Phó Tư Dư gạt tay anh, cô lùi ra sau ghế sofa, bắt chước cách anh nhìn mình, đầu cô nghiêng một góc nhỏ, lông mi hơi rũ, nhìn anh chằm chằm, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242505/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.